Được tạo bởi Blogger.

Đạo diễn Hữu Nghĩa: “Ngẫm - Cười” của Trần Minh Cường – khi trào phúng có thể bước lên sân khấu đời sống

Không khí buổi ra mắt sách Ngẫm – Cười của tác giả Trần Minh Cường trở nên gần gũi và nhiều cảm xúc khi có sự tham dự của diễn viên, đạo diễn Hữu Nghĩa - gương mặt quen thuộc của sân khấu và điện ảnh Việt Nam. Với nhiều năm hoạt động nghệ thuật, đặc biệt gắn bó cùng sân khấu hài – kịch miền Nam, sự xuất hiện của anh tạo nên một kết nối thú vị giữa văn học trào phúng và nghệ thuật sân khấu đương đại.


Trong không gian giao lưu văn chương thân mật, Hữu Nghĩa dành nhiều thời gian theo dõi các câu chuyện, cách triển khai tình huống cũng như tinh thần trào phúng mà Trần Minh Cường xây dựng trong Ngẫm – Cười. Theo cảm nhận của nam nghệ sĩ, điều khiến tập sách tạo được dấu ấn không nằm ở những tiếng cười đơn thuần, mà ở khả năng khiến người đọc phải suy nghĩ sau khi câu chuyện khép lại.

Ở góc nhìn của một người nhiều năm làm sân khấu, Hữu Nghĩa cho rằng nhiều truyện ngắn trong Ngẫm – Cười có cấu trúc rất gần với kịch ngắn đời sống: tình huống gọn, nhân vật rõ nét, đối thoại giàu tính gợi mở và đặc biệt là phần “dư âm” sau tiếng cười. Chính điều đó khiến anh liên tưởng đến khả năng chuyển thể các truyện thành tiểu phẩm sân khấu hoặc kịch ngắn phục vụ đời sống tinh thần của khán giả hiện nay.


Theo anh, xã hội hiện đại càng phát triển thì con người càng cần những tác phẩm vừa có tính giải trí, vừa có khả năng giúp người xem nhìn lại chính mình. Và Ngẫm - Cười tạo được cảm giác ấy bằng lối viết nhẹ nhàng nhưng không hời hợt, châm biếm nhưng không cực đoan.

Tiếp cận từ góc độ tiếp nhận học, Ngẫm – Cười cho thấy rõ tinh thần của một “văn bản mở” - nơi tác giả không áp đặt kết luận mà để người đọc tự hoàn tất ý nghĩa bằng trải nghiệm cá nhân của mình. Đây cũng là điều khiến nhiều câu chuyện trong sách có sức cộng hưởng khác nhau với từng đối tượng độc giả.


Có người bật cười ngay khi đọc. Có người lặng đi sau một đoạn ngắn. Có người đọc xong mới nhận ra câu chuyện như đang phản chiếu chính đời sống quanh mình. Chính sự đa tầng ấy làm cho tiếng cười trong Ngẫm – Cười không dừng ở tính giải trí, mà trở thành một dạng kích hoạt nhận thức.

Điều đáng chú ý là Trần Minh Cường không xây dựng kiểu trào phúng “đánh mạnh” hay cố tạo tiếng cười kịch tính. Anh chọn lối kể tiết chế, ngắn gọn, để khoảng trống còn lại thuộc về người đọc. Ở đó, độc giả không còn là người tiếp nhận thụ động, mà trở thành người đồng sáng tạo ý nghĩa cho tác phẩm.


Có lẽ cũng vì vậy mà từ góc nhìn sân khấu, Hữu Nghĩa cảm nhận những truyện ngắn trong tập sách chứa đựng khả năng chuyển động rất tự nhiên khi đặt vào không gian biểu diễn. Những mâu thuẫn đời thường, những cú “lệch nhịp” trào phúng, những khoảng lặng sau tiếng cười… đều mang chất liệu giàu tính kịch.


Trong bối cảnh đời sống hiện đại ngày càng nhiều áp lực, những tác phẩm mang tinh thần “ngẫm để cười, cười để nghĩ” trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Và sự gặp gỡ giữa đạo diễn Hữu Nghĩa với Ngẫm – Cười không chỉ là một cuộc gặp giữa nghệ sĩ và tác phẩm, mà còn gợi mở khả năng đưa văn chương bước gần hơn tới sân khấu, để phục vụ đời sống tinh thần cộng đồng bằng những tiếng cười giàu suy tư.


Qua tập sách này, Trần Minh Cường tiếp tục cho thấy lựa chọn nghệ thuật riêng của mình: không đưa ra đáp án, không áp đặt kết luận, mà tạo ra những câu chuyện đủ nhẹ để người đọc bước vào, nhưng cũng đủ sâu để khi bước ra, mỗi người đều mang theo một điều gì đó để suy nghĩ.

HỒ SƠ BESTFACE

Zalo Đăng ký / Booking
Đang tải hồ sơ...
Tham khảo thêm
GaBi Bảo Uyên - Gương mặt Đại sứ BestFace 2026 và hành trình lan tỏa văn hóa Việt bằng âm nhạc